Bóng đá

Đội tuyển Anh cứ chơi thế này, làm sao đưa “bóng đá trở về nhà”?

-

Đội tuyển Anh từng có cơ hội để lấy vé vào chung kết World Cup 2026, nhưng sự thiếu bản lĩnh khiến họ phải nhận trận thua ngược trước Argentina quá kinh nghiệm.

“It’s coming home” là câu khẩu hiệu được người Anh sử dụng để cổ vũ đội tuyển quốc gia tại các giải đấu lớn. Câu nói bắt nguồn từ ca khúc “Three Lions” do bộ đôi danh hài Frank Skinner, David Baddiel và ban nhạc The Lightning Seeds sáng tác trước thềm EURO 1996.

Trong bài hát có câu được lặp đi lặp lại: “It’s coming home! It’s coming home! It’s coming, football’s coming home!”. Tạm dịch là bóng đá đang trở về nhà.

Đội tuyển Anh cứ chơi thế này, làm sao đưa “bóng đá trở về nhà”? - Ảnh 1.

HLV Tuchel có những quyết định sai lầm dẫn tới thất bại của tuyển Anh trước Argentina. 

Từ “home” trong câu hát có hai lớp nghĩa. Trước hết, người Anh tự hào rằng đất nước mình là nơi khai sinh bóng đá hiện đại. Khi EURO 1996 được tổ chức tại Anh, câu hát mang ý nghĩa môn thể thao vua đang trở lại nơi nó được định hình và phát triển.

Ở lớp nghĩa thứ hai, “bóng đá trở về nhà” là cách nói ẩn dụ cho khát vọng vô địch. Người Anh tin rằng một ngày nào đó, chiếc cúp vàng thế giới sẽ trở lại với đội bóng xứ sở sương mù.

Gần như tại mọi giải đấu lớn, câu hát ấy lại vang lên từ những người hâm mộ đội tuyển Anh. Nhưng sau thất bại 1-2 trước Argentina ở bán kết World Cup 2026, người Anh có lẽ nên tự hỏi rằng, bóng đá sẽ trở về nhà bằng cách nào khi đội tuyển của họ vẫn chơi với tâm thế của một đội bóng sợ thất bại hơn khao khát chiến thắng.

Tuyển Anh mở tỷ số ở phút 55 nhờ pha lập công của Anthony Gordon. Trước khi có bàn thắng, đội bóng của HLV Thomas Tuchel chơi không hề tệ. Họ tổ chức đội hình chặt chẽ, tranh chấp quyết liệt, duy trì cự ly hợp lý và không để Argentina áp đặt thế trận.

Đáng tiếc, bàn thắng ấy không khiến người Anh mạnh mẽ hơn. Ngược lại, với Tam sư nó trở thành “hồi trống thu quân”, ngay cả khi trận đấu còn chưa kết thúc.

Ngay sau khi vượt lên dẫn trước, tuyển Anh lùi thấp đội hình, chuyển sang chơi với năm hậu vệ và nhường lại quyền kiểm soát trận đấu cho đội bóng Nam Mỹ. Những cầu thủ có thể giữ bóng, kéo giãn đội hình hoặc tạo ra mối đe dọa ở phía trên lần lượt rời sân. Thay vào đó là các hậu vệ được đưa vào với mục tiêu bảo vệ tỷ số.

Về lý thuyết, tăng cường phòng ngự khi đang dẫn bàn không phải quyết định sai. Nhưng phòng ngự chủ động hoàn toàn khác với việc tự nhốt mình trước khung thành. Một đội bóng bản lĩnh có thể lùi đội hình nhưng vẫn giữ được khả năng phản công và khiến đối thủ phải dè chừng. Nhưng tuyển Anh thì không có điều đó.

Tuyển Anh không phòng ngự để chuẩn bị phản công. Họ chỉ phá bóng theo bản năng và hạn chế tối đa việc đối thủ đưa bóng vào vòng cấm. Đó là khác biệt giữa một đội bóng biết bảo vệ lợi thế và một đội bóng bị ám ảnh bởi lợi thế.

Các quyết định của HLV Tuchel cũng tạo ra tác động tiêu cực tới tâm lý thi đấu của cầu thủ. Nói về điều này, cựu đội trưởng tuyển Anh - Wayne Rooney cho biết: “Nếu bạn là một cầu thủ tấn công trên sân, đang dẫn trước 1-0 rồi nhìn thấy những thay đổi mà huấn luyện viên thực hiện, bạn sẽ mất niềm tin. Đó thực sự là sự hoảng loạn. Bạn không thể dẫn trước một bàn rồi buông quyền kiểm soát bóng và từ bỏ mọi cơ hội tìm kiếm bàn thắng thứ hai”.

Rooney đã chỉ đúng điểm yếu của tuyển Anh. Khi các cầu thủ tấn công nhìn thấy đội bóng liên tục bổ sung hậu vệ, họ hiểu nhiệm vụ không còn là chiến thắng mà chỉ là cố gắng sống sót trước nhịp độ tấn công ngày càng dồn dập của đối thủ.

Đội tuyển Anh cứ chơi thế này, làm sao đưa “bóng đá trở về nhà”? - Ảnh 2.

Các cầu thủ Anh lặng người sau thất bại trước tuyển Argentina. 

Tất nhiên, dưới con mắt tinh tường của HLV Lionel Scaloni và các cầu thủ Argentina, họ nhìn thấy sự sợ hãi ấy. Họ hiểu rằng tuyển Anh không còn muốn tấn công và cũng không đủ người để phản công. Từ thời điểm đó, Argentina có thể dâng cao mà không phải lo trả giá quá lớn cho khoảng trống phía sau.

Tờ Guardian đã có bài viết với tiêu đề: “Trận đấu lẽ ra phải khác, nhưng Argentina đã thể hiện quyết tâm, còn Tuchel thì tỏ ra sợ hãi”. Sự đối lập ấy tóm gọn toàn bộ trận bán kết, một bên đi tìm chiến thắng, bên còn lại chạy trốn thất bại.

Thậm chí, người dẫn chương trình Cundy của talkSPORT còn gọi màn trình diễn ấy là hèn nhát: “Vẫn là đội tuyển Anh đó, chỉ khác huấn luyện viên thôi, thật đáng tiếc. Thật không thể tin được. Họ không chỉ ném đi cơ hội mà còn trao quyền chủ động cho đối thủ. Đội mạnh hơn đã thắng, không thể tranh cãi về kết quả. Họ chơi tốt hơn chúng tôi trong suốt 90 phút. Tuyển Anh ra đi theo cách đó, thật là hèn nhát”.

Không thể phủ nhận tuyển Anh đang có những màn trình diễn tốt trong những năm trở lại đây. Họ vào chung kết EURO 2020, 2024 và bán kết World Cup 2026. Đó là bước tiến nếu so với nhiều thế hệ trước. Nhưng đi xa không đồng nghĩa với việc đã có bản lĩnh của nhà vô địch.

Và nếu cứ chơi bằng tâm lý sợ hãi như trong trận gặp tuyển Argentina, không biết tới khi nào câu khẩu hiệu “It’s coming home” mới trở thành hiện thực với người Anh.