Guitarist Trần Tuấn Hùng: “Chất” của Bức Tường là sự chân thành
Sau hơn ba thập kỷ, Bức Tường vẫn đứng vững như chính tên gọi của mình. Với guitarist Trần Tuấn Hùng, ban nhạc được xây từ nền móng ký ức, đam mê và tình yêu khán giả.
Theo anh, để tạo ra được giá trị, ngoài phong cách, quan trọng nhất là sự chân thành.

Guitarist Trần Tuấn Hùng.
Bức Tường được "xây" từ nhiều yếu tố
Trong kiến trúc, một bức tường muốn đứng lâu phải có móng sâu và kết cấu đủ vững để đi qua mưa nắng. Nhìn vào hành trình 31 năm, anh nghĩ điều gì giúp Bức Tường vẫn vững chãi theo thời gian?
Tôi nghĩ một bức tường, hay ban nhạc Bức Tường muốn đứng vững qua thời gian cần có cấu trúc tốt: Móng vững, vật liệu tốt và chất kết dính bền.
Chúng tôi có nền tảng và những giá trị được bồi đắp qua thời gian - đó là nền móng. Có những thành viên có tư duy và trình độ âm nhạc tốt - đó là vật liệu. Cuối cùng, niềm đam mê âm nhạc cùng tình yêu của khán giả chính là chất gắn kết.
Thật may mắn khi Bức Tường hội đủ những yếu tố đó để có thể vững vàng tiến về phía trước.
Theo anh, "chất" của Bức Tường trong rock Việt được tạo nên từ những yếu tố nào?
Bất cứ nghệ sĩ nào muốn được khán giả nhớ đến đều cần có một phong cách riêng, không lẫn với ai.
Bức Tường được nhiều người yêu mến bởi những giá trị nhân văn và tinh thần tích cực, cả trong âm nhạc lẫn trong cách chúng tôi sống và làm việc suốt hơn ba thập kỷ. Từ những sáng tác của cố nhạc sĩ Trần Lập tới những ca khúc sau này của các thành viên đều mang tinh thần đó.
Để tạo ra được những giá trị như vậy, điều quan trọng nhất vẫn là sự chân thành từ bên trong mỗi người.
Hình dung "Bức Tường tuổi 50"
Có người ví Trần Lập là người thắp lửa cho Bức Tường, còn anh là người giữ lửa. Anh nghĩ sao về vai trò của mình?
Tôi hay nói vui mình là thợ xây và bảo vệ của Bức Tường! Câu nói này nghe có vẻ đùa nhưng khá đúng.

Ban nhạc Bức Tường.
Tôi là một trong những người đặt những viên gạch đầu tiên xây nên Bức Tường, tiếp tục xây dựng nó suốt hơn ba thập kỷ qua. Tôi cũng là người luôn cố gắng gìn giữ, bảo vệ những giá trị mà anh em chúng tôi đã cùng nhau gây dựng.
Có ý kiến cho rằng, Bức Tường không chỉ là một ban nhạc, mà còn là nơi lưu giữ những ký ức, câu chuyện đẹp của thanh xuân với biết bao người. Anh nghĩ sao?
Tôi rất xúc động khi gặp lại những khán giả từ rất lâu. Những chàng trai, cô gái tuổi 20 ngày nào, bây giờ đã trưởng thành và đưa con cái của họ tới nghe Bức Tường. Như thể họ muốn nói với các con rằng: "Đây là thanh xuân của bố mẹ".
Chúng tôi cũng đọc được những bình luận của các bạn trẻ: "Bức Tường là thanh xuân của bố mẹ mình, bây giờ là thanh xuân của chúng mình". Đó là niềm hạnh phúc rất lớn đối với những người nghệ sĩ như chúng tôi.
Thực tế, "tuổi thọ" của nhiều ban nhạc thường khá ngắn. 31 năm của Bức Tường là một quãng thời gian hiếm thấy với một ban nhạc rock. Anh có bao giờ nghĩ "công trình" Bức Tường sẽ tồn tại đến khi nào?
Tôi không nghĩ nhiều về chuyện này. Đặc biệt là từ sau khi anh Trần Lập ra đi, chúng tôi càng cảm nhận rõ mọi thứ đều khá mong manh.
Vì vậy, tôi thường đặt ra những mục tiêu gần và trong tầm với, cố gắng làm tốt nhất những gì mình đang có khi vẫn còn nhiều năng lượng và cảm hứng.
Tuy nhiên, đôi khi cũng có chút mơ mộng, tôi vẫn hay nói đùa với anh em trong ban nhạc: "Năm 2045, khi Bức Tường 50 tuổi, chúng ta vẫn sẽ biểu diễn chứ?".
Không cố trở thành biểu tượng
Khi một ban nhạc bước qua ba thập kỷ tồn tại, anh có bao giờ tự hỏi liệu Bức Tường có nguy cơ… lỗi thời?
Điều này có lẽ cũng khó tránh khỏi. Nhưng may mắn là âm nhạc và phong cách biểu diễn của Bức Tường hiện nay có vẻ vẫn chưa quá cũ đâu.

Các thành viên Bức Tường trong MV "Tháng 3".
Trong đời sống ngoài âm nhạc, tốc độ suy nghĩ và cách chúng tôi nhìn nhận, phản hồi xung quanh cũng chưa chậm lại quá nhiều so với các bạn trẻ.
Những chủ đề mà âm nhạc của Bức Tường hướng tới thường là những giá trị bền vững theo thời gian. Có lẽ đó là điều giúp chúng tôi vẫn còn giữ được sự kết nối với khán giả.
Có người nói Bức Tường hôm nay giống một biểu tượng của rock Việt hơn là một ban nhạc đơn thuần. Anh có cảm thấy việc trở thành "biểu tượng" đôi khi cũng là một áp lực?
Tôi không quá quan tâm đến những cách gọi hay mỹ từ như vậy.
Bức Tường trước hết vẫn chỉ là một ban nhạc rock. Chúng tôi viết nhạc, chơi nhạc với niềm vui, những suy nghĩ thật của mình, hơn là cố gắng trở thành một biểu tượng nào đó to tát. Âm nhạc nên được cất lên một cách tự nhiên và thuần khiết.
Ký ức và những giá trị mới
Bức Tường vừa ra mắt MV "Tháng 3" với sự tham gia của Nguyễn Việt Lâm. Có khán giả nói họ cảm thấy như đang nhìn thấy một thế hệ rock mới bước ra từ cái bóng của Trần Lập. Anh có lo mỗi khi nhắc đến Bức Tường, khán giả vẫn chỉ nhớ về quá khứ?
Việc khán giả luôn nhớ tới anh Lập là điều rất tự nhiên, bởi chính chúng tôi cũng luôn rất nhớ anh ấy. Đặc biệt là với ca khúc "Tháng 3", có nhiều cảm xúc và hoài niệm, lại ra mắt đúng vào tháng kỷ niệm này.

2026 là năm kỷ niệm 31 năm thành lập ban nhạc Bức Tường và 10 năm ngày mất của cố nhạc sĩ Trần Lập.
Nhưng với những ai theo dõi Bức Tường trong hơn 5 năm gần đây sẽ thấy chúng tôi không chỉ luôn nhớ tới ký ức đẹp mà vẫn đang tiếp tục tạo ra những giá trị mới.
Tôi luôn nghĩ rằng ký ức, hiện tại, tương lai sẽ tồn tại song song với nhau và chúng ta không được phép lãng quên.
Nhiều khán giả nhận xét Việt Lâm là mảnh ghép phù hợp với Bức Tường hơn là Phạm Anh Khoa, anh nghĩ sao? Vì sao đến giờ, Việt Lâm là người được chọn mà không phải từ 10 năm trước?
Mỗi người có phong cách và thế mạnh riêng nên rất khó so sánh. Trong các liveshow của Bức Tường những năm gần đây đều có Anh Khoa và Việt Lâm. Họ đều cháy hết mình trên sân khấu và góp phần làm cho chương trình hoàn hảo hơn. Có những bài cần sự bùng nổ mạnh mẽ thì Anh Khoa làm rất tốt. Những bài cần sự lắng đọng, chiêm nghiệm thì Việt Lâm thể hiện phù hợp.
Mọi sự kết hợp đều cần có duyên. Chúng tôi luôn thấy may mắn khi được đồng hành cùng Phạm Anh Khoa và Việt Lâm. Sau tất cả, chúng tôi vẫn luôn là những người anh em trong nhà, khán giả sẽ được gặp lại họ trên sân khấu.
Với một ban nhạc có cá tính rất rõ như Bức Tường, một giọng ca mới cần điều gì để thực sự hòa vào tinh thần của ban nhạc, thưa anh?
Trước hết, họ phải là một giọng hát tốt và có tư duy âm nhạc phù hợp. Nhưng điều quan trọng là bản lĩnh. Người đứng chung sân khấu với Bức Tường sẽ chịu khá nhiều áp lực và so sánh. Họ cần vượt qua được điều đó và tạo được dấu ấn riêng với khán giả bằng giọng hát, cảm xúc, cá tính của mình mới có thể hòa vào tinh thần của ban nhạc.
Với cá nhân anh, cá tính và bản lĩnh của một rocker và thạc sĩ, kiến trúc sư gặp nhau ở điểm nào?
Với tôi, âm nhạc và kiến trúc có khá nhiều điểm chung, đặc biệt là tư duy sáng tạo và cảm nhận về cái đẹp. Cả hai đều có khả năng tạo ra cảm xúc cho con người.
Âm nhạc và kiến trúc đều là những hoạt động sáng tạo để kiến tạo nên không gian. Kiến trúc tạo nên những không gian chứa con người và các hoạt động của họ. Âm nhạc tạo nên những không gian vô hình chứa tâm hồn, cảm xúc và ký ức của con người.
Kiến trúc tạo nên nơi ta sống, âm nhạc tạo nên nơi ta cảm nhận cuộc sống. Ở cả hai nơi đó, con người đều có thể tìm thấy chính mình.
Cảm ơn anh!
Được thành lập năm 1995 tại Trường Đại học Xây dựng Hà Nội, đến nay, Ban nhạc Bức Tường đã phát hành nhiều sản phẩm âm nhạc như: "Tâm hồn của đá", "Vô hình", "Nam châm", "Ngày khác", "Đất Việt", "Con đường không tên", "Cân bằng"...
Sau khi Trần Lập qua đời vì bệnh ung thư năm 2016, ban nhạc tiếp tục hoạt động dưới sự dẫn dắt của Trần Tuấn Hùng. Đồng thời, các thành viên còn lại gồm guitarist Vũ Văn Hà, bassist Tăng Xuân Kiên, drummer Phạm Trung Hiếu vẫn gắn bó đến ngày nay. Những năm qua, ban nhạc có sự đồng hành của ca sĩ Phạm Anh Khoa, Nguyễn Việt Lâm trong các sản phẩm, chương trình biểu diễn.