Chung tay vì ATGT

Mẹ già còng lưng chăm con trai tật nguyền sau tai nạn

-

Nhìn cảnh cụ già hơn 80 tuổi còng lưng chăm sóc người con trai đã ngoài 50 tuổi suốt nhiều năm qua, ai cũng thương cảm, chạnh lòng.

Gia cảnh khó khăn

Dẫn chúng tôi đến nhà ông Lê Hồng Triều (54 tuổi), thiếu tá Dương Quốc Hiếu, Phó Công an xã Phong Điền, TP Cần Thơ nói: "Gần chục năm nay, ảnh sống vậy đó, có mình mẹ già lo".

Mẹ già còng lưng chăm con trai tật nguyền sau tai nạn- Ảnh 1.

Sau vụ TNGT, anh Triều không thể nhớ tuổi của mình, mất hoàn toàn sức lao động.

Gọi là nhà, song thực chất đó chỉ là căn chòi nhỏ, xiêu vẹo nằm ở ấp Thới An B, xã Phong Điền. Đây là nơi sinh sống của hai mẹ con ông Triều suốt bao năm qua. Mẹ của ông Triều là cụ Trần Thị Kim Loan, năm nay đã 83 tuổi.

"Mưa xuống thì dột, hai mẹ con phải lấy thau hứng nước. Nắng lên thì nóng hầm hập, mồ hôi ướt đẫm lưng áo", cụ Loan nói, mắt hướng về người con trai đang ngồi bất động trên giường.

Bà Lê Tuyết Oanh (62 tuổi), chị ruột của anh Triều, sống ở nhà kế bên kể: "Hơn 9 năm bị tai nạn giao thông, Triều giờ không nhớ tuổi của mình. Đôi chân yếu, phải chống nạng, bước đi chậm chạp, run rẩy".

Mỗi ngày, từ tờ mờ sáng, cụ Loan dậy lo cơm nước. Ăn xong, cụ dìu con trai tập đi quanh nền đất trước chòi. Mỗi bước đi là một lần cụ nín thở... Đêm đến, mỗi khi nghe con trở mình là cụ lại giật mình thức dậy.

"Mấy năm nay, mẹ không còn khỏe, chị em trong gia đình tranh thủ bán vé số về sớm chăm sóc cho Triều", bà Oanh chia sẻ.

Buổi sáng định mệnh

Hồi còn khỏe, ông Triều cũng như bao người nghèo ở xứ này, ai thuê gì làm nấy. Ở quê không ai thuê mướn, ông phải sang nơi khác mưu sinh.

Những năm đến thị trấn Một Ngàn (cũ) làm rẫy, ông gặp một người phụ nữ rồi thành vợ chồng. Hai con người cùng cảnh ngộ, không cưới hỏi rình rang, chỉ dựng tạm cái chòi bên phần đất của gia đình làm chỗ ở.

Rồi sau đó lần lượt hai đứa con gái ra đời, cuộc sống dù vất vả nhưng luôn rộn rã tiếng cười.

Tháng 3/2017, một buổi sáng như bao ngày, anh Triều đi uống ly cà phê đầu xóm nhưng mãi không thấy về. Rồi sau đó có người chạy hớt hải đến trước cửa kêu vội: "Triều bị xe đụng, bất tỉnh ngoài đường rồi!".

Bà Oanh vội vã chạy ra, thấy em trai nằm bất động, người bê bết máu… Gia đình tức tốc chở vào viện. Bác sĩ nói phải mổ gấp, chi phí hơn trăm triệu đồng. Nghe tới đó, cả nhà lặng người.

"Người gây tai nạn cũng chẳng khá giả gì, làm nghề đi lượm ve chai. Họ gom góp được 14 triệu đem qua, coi như chút tình. Mình nghèo, người ta cũng nghèo, trách sao được…", cụ Loan giọng ngậm ngùi.

Cần sự chung tay giúp đỡ

Hơn một tháng điều trị, ông Triều xuất viện. Sau tai nạn, người đàn ông vốn là trụ cột gia đình mất hoàn toàn sức lao động.

Éo le thay, người vợ từng chung lưng đấu cật đã lặng lẽ rời đi. Hai đứa con gái đi làm thuê ở Bình Dương mấy năm rồi cũng lập gia đình riêng, hoàn cảnh khó khăn nên chẳng giúp gì được bố.

Anh chị em của ông Triều cũng không khá khẩm gì, người đi làm mướn, người bán vé số mưu sinh.

Theo thiếu tá Dương Quốc Hiếu, chính quyền địa phương luôn quan tâm hoàn cảnh của ông Triều, thường xuyên thăm hỏi, hỗ trợ gạo, nhu yếu phẩm khi có điều kiện. Các đoàn thể cũng có vận động giúp đỡ, nhưng chỉ mang tính thời điểm.

Ngoài ra, xã cũng đã đề xuất hỗ trợ xây dựng lại căn nhà cho ông Triều, song nguồn kinh phí địa phương còn hạn chế, chưa thể thực hiện ngay.

Bà Nguyễn Ngọc Thanh, Chủ tịch UBND xã Phong Điền cho biết, địa phương luôn cố gắng, nhưng rất cần thêm sự chung tay của xã hội.

Mọi sự giúp đỡ hoàn cảnh của ông Lê Hồng Triều, xin độc giả và các nhà hảo tâm gửi về Chương trình Chung tay vì ATGT của Báo Xây dựng, số tài khoản: 115000106087, Ngân hàng TMCP Công thương Việt Nam - Chi nhánh Hà Nội. (Nội dung ghi rõ: Ủng hộ anh Triều ở Cần Thơ).