Chuyện dọc đường

Những bóng áo vàng nơi rốn lũ Mường Than

-

Mưa lũ dữ dội tràn về Mường Than (Lai Châu), cuốn theo đất đá, cây cối và cả những mái ấm bình yên.

Giữa thời khắc hiểm nguy, khi người dân hoảng hốt tìm đường chạy lũ, những cán bộ, chiến sĩ CSGT Công an tỉnh Lai Châu đã lao vào tâm lũ. Họ không chỉ giữ thông những tuyến đường, mà còn trở thành điểm tựa, sẵn sàng đánh đổi sự an toàn của mình để giành lại sự sống và niềm tin cho người dân.

Những bóng áo vàng nơi rốn lũ Mường Than - Ảnh 1.

Trong suốt gần hai ngày đêm, 35 cán bộ, chiến sĩ của Phòng CSGT, Công an Lai Châu gần như không có khái niệm nghỉ ngơi.

Khoảng 8h30 sáng 17/7, QL32 qua bản Che Bó, xã Mường Than bỗng chốc biến thành biển nước. Nước từ thượng nguồn đổ về mang theo bùn đất, cây gỗ, đá tảng phủ kín gần 800m mặt đường.

Tiếng nước gầm hòa cùng tiếng người gọi nhau thất thanh tạo nên một khung cảnh chưa từng có. Khi nhiều người còn chưa kịp định thần, những chiếc xe chuyên dụng của Đội CSGT số 3, Phòng CSGT Công an tỉnh Lai Châu đã lao thẳng về vùng tâm lũ trên tuyến QL32. Không một phút chần chừ. Không một ai tính toán hiểm nguy. Mệnh lệnh được phát đi rất ngắn gọn: cứu dân trước.

Theo chỉ đạo của Ban Giám đốc Công an tỉnh, gần như toàn bộ lực lượng của Phòng CSGT được điều động xuống Mường Than, phối hợp cùng quân đội, công an xã và chính quyền địa phương ứng cứu.

Đại úy Nguyễn Đình Tài, Đội trưởng Đội CSGT số 3 nhớ lại, thời điểm ấy mọi diễn biến xảy ra quá nhanh. "Điều anh em nghĩ đến đầu tiên không phải là bùn đất hay nước lũ mạnh đến đâu, mà là còn bao nhiêu người đang mắc kẹt phía trong".

Những đôi chân lội trong dòng nước lạnh buốt. Những bàn tay níu từng người già, cõng từng em nhỏ rời khỏi vùng nguy hiểm. Mỗi phút trôi qua đều là cuộc chạy đua với thiên nhiên. Có những ngôi nhà chỉ ít phút sau khi người dân được đưa ra ngoài đã bị nước lũ nhấn chìm.

Trung tá Nguyễn Hồng Quân, Đội trưởng Đội CSGT số 3, kể: "Cứu được người là quan trọng nhất. Sau đó giúp bà con vớt vát được chút tài sản nào hay chút ấy".

Trong suốt gần hai ngày đêm, 35 cán bộ, chiến sĩ của Phòng CSGT, Công an Lai Châu gần như không có khái niệm nghỉ ngơi. Ban ngày họ đứng giữa mưa, căng dây cảnh báo, phân luồng từ xa, ngăn phương tiện lao vào vùng nước xiết. Đêm xuống, ánh đèn pin lại len lỏi giữa màn mưa để cùng người dân tìm kiếm tài sản còn sót lại.

Có những chiến sĩ quần áo ướt sũng từ sáng đến tối, đôi bàn chân trắng bệch vì ngâm nước quá lâu nhưng không rời vị trí.

Những bữa cơm vội được chính quyền địa phương mang đến ngay tại điểm ứng trực. Hộp cơm còn nóng chưa kịp ăn hết, tiếng bộ đàm lại vang lên báo có người cần hỗ trợ. Họ đặt vội hộp cơm xuống rồi tiếp tục lao vào mưa. Không ai nhớ mình đã đi bao nhiêu cây số. Không ai còn nhớ mình đã thức bao nhiêu giờ. Điều còn đọng lại chỉ là ánh mắt biết ơn của người dân khi được dìu qua dòng nước dữ.

Cụ già nắm chặt tay cán bộ CSGT, nghẹn ngào không nói nên lời. Có em nhỏ vừa được bế qua dòng nước vừa òa khóc vì sợ hãi. Có người đàn ông lặng lẽ cúi đầu cảm ơn sau khi nhận lại chiếc bao đựng những giấy tờ quan trọng được các chiến sĩ nhặt từ dòng nước.

Đại úy Đỗ Ngọc Trung vẫn không quên những ánh mắt hoảng loạn của người dân khi nước dâng quá nhanh; Có những gia đình chỉ kịp ôm con chạy ra ngoài, tất cả tài sản đều bỏ lại phía sau: "Nhìn cảnh đó, anh em ai cũng xót xa. Chúng tôi chỉ biết động viên bà con cố gắng giữ an toàn, rồi cùng nhau quay lại thu dọn. Được người dân nắm tay cảm ơn, mọi mệt mỏi dường như tan biến".

Đó là những khoảnh khắc không xuất hiện trong bất kỳ báo cáo thành tích nào, nhưng là phần thưởng lớn nhất đối với những chiến sĩ CSGT cùng biết bao người đã dũng cảm lao vào rốn lũ cứu dân…

Khi bùn đất dần được dọn sạch, những chuyến xe đầu tiên chậm rãi lăn bánh qua QL32 cũng là lúc các chiến sĩ mới có thời gian nhìn lại mình: Quần áo lấm đầy bùn. Đôi mắt đỏ vì thiếu ngủ. Đôi bàn tay sưng tấy vì ngâm nước nhiều giờ.

Song trên gương mặt ai cũng ánh lên niềm vui bởi điều quý giá nhất vẫn còn nguyên vẹn: Người dân đã an toàn. Thiên tai rồi sẽ qua. Những con đường sẽ được sửa chữa. Những ngôi nhà sẽ được dựng lại…