Sống kỷ luật, trân trọng sức khỏe
Dù đã bước vào tuổi 85, ông Lê Thế Thọ vẫn giữ cho mình một nhịp sống đều đặn và kỷ luật. Mỗi ngày, ông duy trì thói quen tập luyện nhẹ nhàng, từ những bài vận động cơ bản đến đi bộ, giữ cho cơ thể luôn dẻo dai, tinh thần minh mẫn như thuở còn thi đấu.

Ông Lê Thế Thọ (ngoài cùng bên phải) cùng đồng đội ở đội tuyển quốc gia.
Không chỉ chăm lo sức khỏe bản thân, ông còn dành thời gian cho con cháu, truyền lại những kinh nghiệm quý giá và tinh thần thể thao mà ông đã tích lũy. Với ông, thể thao không chỉ là thành tích, mà còn là cách sống, sống tích cực, sống kỷ luật và biết trân trọng sức khỏe.
"Tôi chọn cho mình một cuộc sống giản dị nhưng trọn vẹn, ngày ngày gắn bó với gia đình, giữ tinh thần lạc quan, vui vẻ. Hàng ngày tôi vẫn dành thời gian đi cà phê với bạn bè, chia sẻ về những câu chuyện đời sống, thể thao và cả những ký ức đã qua.
Với tôi, đó không chỉ là những cuộc gặp gỡ đơn thuần, mà còn là cách để giữ cho tinh thần luôn thoải mái, gắn kết với mọi người và không ngừng học hỏi từ cuộc sống xung quanh", ông Lê Thế Thọ chia sẻ.
Nói về người cha của mình, bà Lê Thị Hoàng Yến, Phó cục trưởng Cục Thể dục thể thao Việt Nam (Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch) chia sẻ: "Trong gia đình, bố tôi là một người rất kỷ luật, sống giản dị và luôn đặt trách nhiệm lên hàng đầu. Những gì bố trải qua trong sự nghiệp thể thao không chỉ là niềm tự hào, mà còn là bài học lớn cho chúng tôi về ý chí, sự bền bỉ và tinh thần cống hiến. Bố không nói nhiều về thành tích của mình, nhưng cách ông sống mỗi ngày, giữ nếp sinh hoạt nghiêm túc, luôn quan tâm và dạy dỗ con cháu, chính là điều khiến chúng tôi kính trọng nhất".
Dấu mốc đặc biệt
Ông Lê Thế Thọ từ nhỏ đã sớm bộc lộ năng khiếu nổi bật và được đánh giá là một trong những tài năng triển vọng của bóng đá Việt Nam thời bấy giờ. Với ý chí bền bỉ, ông được tuyển chọn vào Trường Huấn luyện kỹ thuật Thể dục thể thao Trung ương I năm 18 tuổi, nơi quy tụ những hạt nhân ưu tú của thể thao miền Bắc.

Ông Lê Thế Thọ được AFC vinh danh danh hiệu “Cầu thủ Vàng”.
Được rèn giũa bởi các chuyên gia Liên Xô trong điều kiện đào tạo bài bản, ông nhanh chóng trở thành gương mặt quen thuộc của đội tuyển Việt Nam.
Năm 1966, chàng thanh niên Lê Thế Thọ vinh dự được góp mặt trong đoàn thể thao Việt Nam tham dự Đại hội Thể thao GANEFO châu Á tại Campuchia, một dấu mốc đặc biệt không chỉ trong sự nghiệp thi đấu mà còn trong cả cuộc đời ông.
Chia sẻ về ký ức tại Đại hội Thể thao GANEFO 1966, ông không giấu được xúc động: "Đó là một chuyến đi mà đến tận bây giờ, mỗi khi nhắc lại, trong lòng tôi vẫn dâng lên nhiều cảm xúc khó tả".
Ông kể, thời điểm ấy, đất nước còn vô vàn khó khăn. Điều kiện tập luyện, thi đấu hay sinh hoạt đều thiếu thốn so với nhiều quốc gia khác. Nhưng có một điều mà thế hệ những người như ông luôn có thừa, đó là tinh thần đoàn kết và ý chí vươn lên.
Chuyến đi đó không đơn thuần chỉ là thi đấu thể thao. Với ông, đó còn là cơ hội để khẳng định dù trong hoàn cảnh nào, con người Việt Nam vẫn có thể làm nên những điều đáng tự hào.
Những ngày thi đấu tại đại hội, ông chứng kiến tinh thần của các đồng đội, không chỉ riêng trong bóng đá mà còn ở nhiều môn thể thao khác. Ai cũng nỗ lực, cũng cống hiến và mang trong mình khát khao chiến thắng.
Điều khiến ông ấn tượng nhất là những thành tích mà đoàn thể thao Việt Nam đạt được. Đó là những kết quả vượt xa mong đợi trong bối cảnh lúc bấy giờ.
"Chúng tôi không chỉ thi đấu ngang ngửa với các đối thủ mạnh mà còn giành được nhiều huy chương quý giá. Mỗi tấm huy chương không chỉ là phần thưởng cho cá nhân vận động viên, mà còn là niềm vui chung của cả đoàn, của cả đất nước", ông nhớ lại.
Một trong những khoảnh khắc khiến ông xúc động nhất là khi các vận động viên giành huy chương được vinh dự chụp ảnh cùng Bác Hồ. Đó là niềm tự hào vô cùng lớn, là kỷ niệm mà không ai có thể quên.
"Nhìn lại những tấm ảnh cũ, tôi vẫn rất rất xúc động. Nhìn lại chặng đường ấy, tôi luôn cảm thấy biết ơn vì đã được là một phần của thế hệ vận động viên trong giai đoạn đặc biệt đó", ông xúc động và chia sẻ, hành trình tại GANEFO năm 1966 không chỉ là một dấu mốc trong sự nghiệp thể thao, mà còn là một phần ký ức đẹp đẽ nhất của cuộc đời.
Cầu thủ hay nhất Việt Nam trong 50 năm
Có năng khiếu, lại được các chuyên gia giỏi của Bóng đá Liên Xô những năm 1960 đào tạo trong điều kiện tốt nhất nên kỹ năng đá bóng của cậu thanh niên Lê Thế Thọ tiến bộ rất nhanh. Ông sớm trở thành thành viên đội tuyển Việt Nam và luôn có mặt trong tất cả trận đấu lớn nhỏ của đội tuyển.
Thời đó, đội tuyển Việt Nam thi đấu ngang ngửa với đội tuyển Trung Quốc, CHDCND Triều Tiên trong giải GANEFO tại Jakarta, Phnom Penh, Bình Nhưỡng cũng như thường xuyên có các chuyến thi đấu giao hữu tại Đông Âu.
Đỉnh cao trong sự nghiệp của ông Thọ là khi giữ trọng trách thủ quân đội tuyển trong trận thắng tuyển trẻ Liên Xô ngay trên sân Dinamo Matxcơva năm 1966 (đội tuyển trẻ Liên Xô sau đó vô địch giải trẻ châu Âu).
Với vị trí đá sở trường là tiền vệ, ngay từ giải Việt - Trung - Triều - Mông năm 1962, ông đã bộc lộ những phẩm chất của một cầu thủ lớn: Thể lực sung mãn, nổi bật về sức bền tốc độ, kỹ thuật toàn diện và tư duy nhạy bén.
Năm 1970, đội bóng Trường Huấn luyện kỹ thuật Thể dục thể thao Trung ương I giải thể, danh thủ Lê Thế Thọ được cử sang Đức học từ năm 1971-1976.
Khi trở về nước, ông được chỉ định là Huấn luyện viên trưởng đội tuyển Việt Nam và tiếp tục ghi dấu ấn bằng chiến thắng trước đội Quân đội Liên Xô.
Không chỉ ghi dấu ấn trong sự nghiệp cầu thủ, ông là người ghi dấu ấn trong việc duy trì và phát triển tổ chức bóng đá nước nhà qua những thời kỳ chuyển mình quan trọng.
Năm 2004, nhân dịp kỷ niệm 50 năm ngày thành lập Liên đoàn Bóng đá châu Á (AFC), AFC đã quyết định trao tặng danh hiệu "Cầu thủ Vàng" cho những cầu thủ tiêu biểu nhất của các Liên đoàn thành viên trong nửa thế kỷ. Đại diện duy nhất của Việt Nam vinh dự nhận phần thưởng cao quý này không ai khác chính là ông Lê Thế Thọ.
Giai đoạn 1978-1989, ông Lê Thế Thọ giữ chức Tổng thư ký Lâm thời của Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF). Giai đoạn 1989-1993, ông trở thành Tổng thư ký VFF nhiệm kỳ I. Đây là giai đoạn bóng đá Việt Nam bắt đầu hội nhập trở lại với đấu trường khu vực và quốc tế một cách bài bản.
Nhiệm kỳ II (1997-2001), với vai trò Phó chủ tịch VFF và là Chủ tịch Hội đồng HLV quốc gia, ông tiếp tục đóng góp tầm nhìn để đưa bóng đá nước nhà tiến gần hơn đến mô hình chuyên nghiệp hóa.
Bình luận bài viết (0)
Gửi bình luận