Chị, em ở cách nhau một dãy nhà
Sân trường trường Phổ thông dân tộc nội trú Tiểu học và THCS Pa Tần, tỉnh Lai Châu nhộn nhịp tiếng cười của học trò vùng cao. Với Giàng A Cảnh (học sinh lớp 5A4) niềm vui nhân đôi khi năm học này em và chị gái ruột Giàng Thị Cú (học sinh lớp 6) được học cùng trường.
Nhà cách trường gần 20km, trước đây, con đường đến lớp của hai chị em dài hun hút qua những cung đường vùng cao. Nay, ngôi trường mới khang trang trở thành mái nhà thứ hai của các em, 2 chị em chỉ ở cách nhau một dãy nhà.
Cô giáo Lò Thị Nga, giáo viên chủ nhiệm của Cú, bước đến gần, nhẹ nhàng vỗ về hai chị em sau mỗi buổi tan học.
Giờ ra chơi, khi đám trẻ đang nô đùa, Cảnh loắt choắt bước qua những tấm gạch lát hoa, tìm đến phòng ở của chị.
Căn phòng có những chiếc giường tầng, Cảnh thấy chị Cú ngồi lặng lẽ bên giường. Thấy em trai sang, ánh mắt cô bé dịu lại, hai chị em chẳng nói với nhau nhiều.
Có lẽ ở tuổi ấy, những đứa trẻ không biết phải nói thế nào về những mất mát đã quá lớn, chỉ cần biết người thân duy nhất của mình đang ở ngay căn phòng bên cạnh là đủ.
Sau hơn một năm thi công trong điều kiện địa hình miền núi hiểm trở, Trường Phổ thông nội trú Tiểu học và THCS Pa Tần, xã Pa Tần, tỉnh Lai Châu đã hoàn thành, đón hơn 1.000 học sinh bước vào năm học 2026 - 2027.
Trường Phổ thông nội trú Tiểu học và Trung học cơ sở Mường Khương, xã Mường Khương, tỉnh Lào Cai có tổng diện tích gần 5ha, gồm 9 khối nhà đồng bộ, đáp ứng điều kiện học tập, sinh hoạt và nội trú cho 980 học sinh, tổng mức đầu tư ban đầu 215 tỷ đồng. Công trình có thiết kế mang đậm bản sắc văn hóa đồng bào dân tộc Dao và Mông.
Cô giáo Lò Thị Nga, giáo viên chủ nhiệm của Cú, bước đến gần, nhẹ nhàng vỗ về hai chị em.
Những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt cô học trò lớp 6. Ba năm trước, bố của Cú và Cảnh mất sớm. Nỗi đau mất cha chưa kịp nguôi ngoai thì chưa đầy một năm sau, mẹ ruột của hai em bỏ đi. Từ đó, hai chị em Cú và Cảnh nương tựa vào họ hàng.
Hai đứa trẻ lớn lên thiếu thốn tình cảm của cha mẹ. Một bữa cơm có đủ người thân, một lời hỏi han trước khi đến lớp hay một vòng tay ôm khi buồn, những điều tưởng như bình thường với nhiều đứa trẻ lại trở thành xa xỉ với Cú và Cảnh. Nhưng các em không bỏ học, Cú vẫn đến lớp, Cảnh vẫn đến trường, 2 chị em vẫn theo đuổi ước mơ giản dị được học.
Cô giáo Trần Thị Thủy động viên em Cảnh trong ngày khai giảng 5/9.
Cô giáo Trần Thị Thủy, giáo viên chủ nhiệm của Cảnh, chia sẻ rằng, phía sau cậu học trò nhỏ là một hoàn cảnh khiến cô rất thương. Cảnh còn nhỏ nhưng đã phải đối diện với những mất mát mà ngay cả người lớn cũng khó lòng chịu đựng.
Với các thầy cô, trường học không chỉ là nơi dạy chữ. Đó còn là nơi những đứa trẻ thiếu thốn tình cảm gia đình được quan tâm, động viên và cảm nhận rằng mình không bị bỏ lại.
Cô Lò Thị Nga nhớ nhất hình ảnh Cú ngồi một mình bên chiếc giường tầng. Một cô bé mới học lớp 6 nhưng trong ánh mắt dường như đã có quá nhiều nỗi buồn. Điều khiến cô giáo xúc động là Cú vẫn rất quyết tâm học.
Sau khi chơi với chị gái, Cảnh trở về phòng của mình. Các em không còn đơn độc bởi từ hôm nay, các em có một mái trường mới, có thầy cô, bạn bè và quan trọng nhất là hai chị em được ở gần nhau, trong một ngôi nhà chung.
Có trường mới, các anh con yên tâm đi làm
Không chỉ ở Pa Tần, tại Trường Phổ thông dân tộc nội trú Tiểu học và THCS Mường Khương, tỉnh Lào Cai, ngày đầu nhập học và khai giảng cũng ghi dấu bằng những câu chuyện nghẹn lòng.
Ngày 28/8, Lù Thị Liên, dân tộc Nùng, ở thôn Ngan Lâm, xã Mường Khương, vẫn chưa hết vui mừng khi được bước vào ngôi trường mới khang trang, hiện đại.
Cha mẹ mất sớm, bốn chị em Liên phải ở nhờ nhà bác. Trước đây, Liên và em trai học tại Trường Phổ thông dân tộc bán trú Tiểu học và THCS Nấm Lư. Khi Trường Phổ thông dân tộc nội trú Tiểu học và THCS Mường Khương hoàn thành, hai chị em được chuyển về học tại đây.
“Em đang học lớp 9, em trai em học lớp 7. Chúng em rất vinh dự khi được chọn là học sinh của ngôi trường mới. Em khá bất ngờ trước quy mô khang trang và hiện đại của trường”, Liên chia sẻ.
Em Lù Thị Liên (thứ 2 từ trái qua) tự hứa với bản thân sẽ cố gắng học tập để đạt thành tích tốt nhất.
Cùng chung niềm vui với Liên là Thào Quang Dương, dân tộc Mông, ở thôn Cô Sỉn. Hôm nay, cậu trò nhỏ không khỏi bỡ ngỡ khi lần đầu bước vào ngôi trường mới.
Dương là con út trong gia đình có ba anh em. Bố mất khi em mới 2 tuổi, mẹ bỏ nhà đi khi các con còn quá nhỏ. Ba anh em tự bảo ban, nuôi nhau lớn.
Ngày Dương được nhận vào Trường Phổ thông dân tộc nội trú Tiểu học và THCS Mường Khương cũng là ngày hai người anh của em yên tâm rời quê đi làm công nhân tại Hà Nội.
“Khi biết con được nhận vào trường, hai anh trai con mới yên tâm đi làm. Con sẽ cố gắng học tập để không phụ lòng thầy cô, gia đình đã tạo điều kiện để con được tới lớp, tới trường”, Dương bẽn lẽn nói.
Ở tuổi của Dương, đáng lẽ em chỉ cần nghĩ đến chuyện học hành, vui chơi và những ước mơ trẻ nhỏ nhưng cuộc đời đã buộc cậu bé phải sớm hiểu thế nào là mất mát, là tự chăm sóc bản thân và thương yêu những người thân còn lại.
Từ hôm nay, Liên và Dương cũng bắt đầu những ngày tháng mới trong ngôi trường khang trang giữa vùng cao vừa được khánh thành.
Những ngôi trường không chỉ mở thêm những phòng học mà với những đứa trẻ sớm chịu nhiều mất mát, đó còn là cánh cửa mở ra một tương lai tốt đẹp hơn.
Bình luận bài viết (0)
Gửi bình luận