Thành công một việc gì đó ngoài năng lực bản thân ra, còn cần sự may mắn.
Khi làm phim không nghĩ đến "trăm tỷ"
Mùa phim 30/4 năm nay là một trong những cuộc cạnh tranh khốc liệt của điện ảnh Việt. Nhà sản xuất Thanh Thúy và đạo diễn Đức Thịnh đón nhận ra sao về doanh thu, hiệu ứng phim "Trùm Sò"?
Sau khi đi giao lưu hàng trăm rạp phim và trò chuyện với hàng nghìn khán giả, tôi không còn nghĩ đến bộ phim bằng con số doanh thu nữa. Sản xuất phim là nghệ sĩ, nhưng công chiếu phim là bài toán của người kinh doanh.

Hình ảnh đời thường của Thanh Thúy.
Những ngày qua tôi được sống trong tình yêu thương của mọi người, những anh em đồng nghiệp và đối tác. Đây là một trải nghiệm tuyệt vời của tôi trong 26 năm làm nghề.
Chị nghĩ sao khi đến thời điểm hiện tại, doanh thu hơn 17,4 tỷ đồng của phim được cho là khá khiêm tốn, trong khi Đức Thịnh được đánh giá là đạo diễn thương mại ổn định nhất thị trường?
Anh Thịnh vẫn là một đạo diễn tài năng. Những thành công trước đây như: "Taxi, em tên gì?", "Siêu sao siêu ngố", "Trạng Quỳnh"… không phải là may mắn.
Với tôi, anh Thịnh không mất đi khả năng làm phim thương mại. Anh ấy chỉ đang đi qua một giai đoạn mà bất kỳ người làm nghề nào cũng có thể gặp. Quan trọng là anh ấy luôn có tinh thần học hỏi, luôn còn muốn làm phim tử tế.
Khi một nhà làm phim từng được xem là "bảo chứng doanh thu" bất ngờ có tác phẩm không đạt kỳ vọng, thực tế đó phản ánh điều gì?
Với tôi, vòng đời của một sản phẩm luôn là: Nghiên cứu - sản xuất - kiểm tra - đánh giá - cải tiến - nghiên cứu. Điện ảnh cũng vậy. Tôi tin, với người có chuyên môn, dù thị trường, thị hiếu, xã hội có thay đổi đến đâu, chỉ cần luôn có ý chí học hỏi, làm việc siêng năng sẽ tiếp tục tạo ra một sản phẩm tốt hơn.
Những tên gọi như "phim trăm tỷ", "đạo diễn trăm tỷ", "nhà sản xuất trăm tỷ" xuất hiện dày đặc, chị có cho rằng doanh thu đang trở thành thước đo năng lực và vị thế của một nhà làm phim?
Với người làm nghề chân chính, họ không bao giờ tự nhận danh xưng đó. Không ai ngồi trong phòng dựng hay trên trường quay nghĩ: "Mình là đạo diễn trăm tỷ", "mình là nhà sản xuất trăm tỷ".
Khi làm phim, điều họ nghĩ nhiều nhất là câu chuyện có hay không, diễn viên mình chọn có đúng không, cảnh quay có đủ cảm xúc không, khán giả có tin vào thế giới này không…
Những cụm từ "trăm tỷ" đó phần lớn là ngôn ngữ của truyền thông và thị trường. Khi đưa một sản phẩm ra công chúng, người làm truyền thông cần "mặc một chiếc áo đẹp" cho bộ phim, tạo điểm nhấn để khán giả chú ý. Điều đó không sai. Nhưng chiếc áo đẹp không nên trở thành cái khuôn để ép người làm phim phải suy nghĩ quá nhiều.

Đức Thịnh làm đạo diễn, kiêm đóng chính trong phim điện ảnh Trùm Sò.
Doanh thu thấp chưa chắc là phim tệ
Bỏ qua chuyện doanh thu, theo chị "Trùm Sò" mang lại giá trị gì cho khán giả, cho cả ê-kíp?
Chúng tôi hiểu bộ phim chưa thể đạt 10 điểm tuyệt đối, cũng không né tránh góp ý của khán giả. Nhưng tôi vẫn tin bộ phim có đời sống riêng, có nhóm khán giả riêng. Nếu chỉ nhìn thành công của một bộ phim bằng doanh thu thì hơi thiếu công bằng với hành trình của phim.
Xem phim cũng giống như "gu" thưởng thức món ăn. Không phải thể loại phim nào cũng dành cho tất cả mọi người.
Nhà sản xuất Thanh Thúy sinh năm 1982, bắt đầu sự nghiệp nghệ thuật từ năm 20 tuổi với vai trò diễn viên truyền hình và kịch nói. Cô được khán giả yêu mến qua các vai diễn nội tâm trong các phim: "Vòng xoáy tình yêu", "Blouse trắng", "Tình yêu còn lại"… Cô từng nhận nhiều giải thưởng như Mai Vàng (2002, 2004) và Nữ diễn viên xuất sắc tại Liên hoan phim Việt Nam lần thứ 14.
Ngoài ra, cô còn tham gia sản xuất phim trong nhiều tác phẩm do chồng cô - Đức Thịnh đạo diễn và gặt hái nhiều thành công như: "Taxi, em tên gì?" (2016, 47 tỷ đồng), "Siêu sao siêu ngố" (2018, 109 tỷ đồng), "Trạng Quỳnh" (2019, 100 tỷ đồng)…
Năm 2008, Thanh Thúy kết hôn với đạo diễn Đức Thịnh sau hơn 3 năm tìm hiểu. Cặp đôi đã có 2 con trai.
Với "Trùm Sò", chúng tôi có cơ hội nhìn lại cách kể chuyện, cách tiếp cận khán giả, cách vận hành một chiến dịch phát hành trong một thị trường rất cạnh tranh. Ê-kíp cũng trưởng thành hơn. Bản thân tôi, ở vai trò nhà sản xuất, học được rất nhiều bài học thực tế mà không trường lớp nào dạy hết.
Chúng tôi luôn lắng nghe những góp ý chân thành, ghi nhận những điều chưa trọn vẹn để cải thiện ở tác phẩm tiếp theo. Nhưng riêng chất hài, chất đời, chất duyên rất riêng của đạo diễn Đức Thịnh, tôi vẫn muốn anh ấy giữ. Trong điện ảnh, sự khác biệt của một đạo diễn cũng là một tài sản.
Điều đó có đồng nghĩa với việc, trong dự án này, chị không gặp quá nhiều áp lực về việc phải hoàn vốn?
Ai bỏ vốn ra cũng đều muốn thu hồi, tôi cũng không ngoại lệ!
Với chị, đâu là ranh giới giữa một bộ phim thua lỗ và một bộ phim thất bại?
Nếu phim bị khán giả đánh giá dở có thể là do người sản xuất chưa giỏi, nhưng phim có doanh thu thấp chưa chắc là tệ. Thành công một việc gì đó ngoài năng lực bản thân ra, còn cần sự may mắn "thiên thời, địa lợi, nhân hòa".
Thắng - thua phụ thuộc nhiều yếu tố
Những năm gần đây, điện ảnh Việt chứng kiến làn sóng "nhà nhà làm phim, người người làm phim". Theo chị, điều gì khiến lĩnh vực vốn đầy rủi ro này lại thu hút nhiều người bước vào như vậy?
Đầu tiên là vì công việc sản xuất phim rất vui. Thứ hai là tỷ suất lợi nhuận ngành này cũng khá cao.
Song, tất cả những ai có tay nghề cao, có kinh nghiệm lâu năm đều biết điện ảnh Việt đang phát triển. Thắng hay thua còn phụ thuộc vào nhiều yếu tố, không phải bởi đạo diễn hay chất lượng phim.
Theo chị, làm phim ở thời điểm hiện tại còn là cuộc chơi của đam mê hay đã trở thành một cuộc đua tài chính và khả năng chịu rủi ro?
Tôi nghĩ làm công việc gì cũng cần đam mê. Với tôi, nghệ sĩ nên tập trung làm thật tốt chuyên môn của mình một cách tử tế. Khi đã ra rạp, bộ phim không còn nằm yên trong cảm xúc của người làm nghề nữa, mà phải đối diện với suất chiếu, truyền thông, marketing, doanh thu, cạnh tranh và rất nhiều áp lực thực tế khác.
Một bộ phim hay chưa chắc tự tìm được khán giả nếu không được đưa ra thị trường đúng cách. Ngược lại, một chiến dịch rầm rộ cũng không thể cứu một bộ phim nếu nội dung không đủ thuyết phục.
Vì vậy, làm phim hôm nay không còn là cuộc chơi của riêng nghệ sĩ hay riêng nhà đầu tư, mà là sự phối hợp rất chặt chẽ giữa sáng tạo và kinh doanh.
Điều đó có nghĩa là người làm phim hiện nay không chỉ cần biết làm nghệ thuật mà còn buộc phải trở thành một "doanh nhân điện ảnh" đúng nghĩa, thưa chị?
Khi bước ra rạp, bộ phim đã trở thành một sản phẩm của thị trường. Người làm phim hôm nay không nhất thiết phải trở thành một doanh nhân thuần túy, nhưng chắc chắn phải hiểu cách thị trường vận hành.
Nếu chỉ biết làm phim mà không hiểu bộ phim sẽ được đưa đến khán giả bằng cách nào, nhà sản xuất rất dễ rơi vào thế bị động.
Cảm ơn chị!
Bình luận bài viết (0)
Gửi bình luận