Nhận bản tin miễn phí
Thời sự Xây dựng Giao thông Kinh tế Pháp luật Chất lượng sống Văn hóa - Giải trí Thể thao Công nghệ Thế giới Đi ++ Video Multimedia
Báo Xây dựng - Tin tức trong ngày, tin mới nhất, tin nhanh 24h Hàng hải

Những hải trình đầy ắp yêu thương từ đất liền ra đảo xa

Những hải trình đầy ắp yêu thương từ đất liền ra đảo xa

19/02/2026, 13:05

Giữa mùa đoàn viên vẫn có những con người lặng lẽ chọn biển làm nhà. Những chuyến tàu cuối năm không chỉ mang theo hàng hóa thiết yếu, mà còn chuyên chở tình thân, nỗi nhớ và niềm tin từ đất liền ra đảo xa, để ánh đèn biển không bao giờ tắt.

Xuân theo con tàu ra biển, ấm lòng những người gác đèn xa bờ

Một ngày giáp Tết, khi phố phường đã bắt đầu rực rỡ cờ hoa, con tàu tiếp tế mang tên Bạch Long Vĩ lại lặng lẽ rẽ sóng ra khơi. Phía sau đuôi tàu là đất liền đang vào mùa sum họp.

Những hải trình đầy ắp yêu thương từ đất liền ra đảo xa- Ảnh 1.

Mỗi tháng, tàu Bạch Long Vĩ sẽ tiếp tế một chuyến hàng tới các trạm đèn biển xa bờ khu vực phía Bắc.

Phía trước mũi tàu là trùng khơi mênh mang, nơi những trạm đèn biển Đông Bắc đang chờ từng thùng nhiên liệu, từng kiện vật tư và cả những món quà Tết thấm đẫm tình người.

Hai ngày đêm ròng rã, con tàu miệt mài vượt sóng. Trên boong, những thùng hàng kỹ thuật được buộc chặt, sắp xếp ngay ngắn. Xen giữa chúng là hộp mứt sen, gói bánh kẹo, vài cành đào nhỏ hay bao lì xì đỏ thắm được gửi gắm từ đất liền.

Có thể với nhiều người, đó chỉ là những món quà giản dị. Nhưng với những công nhân đang ngày đêm canh giữ ngọn đèn biển giữa muôn trùng sóng gió, từng món quà ấy là hơi ấm quê nhà, là hương vị Tết len lỏi qua vị mặn của biển.

Mỗi tháng một lần, tàu Bạch Long Vĩ lại thực hiện hành trình tiếp tế ra các trạm đèn biển xa bờ phía Bắc. Hành trình ấy tưởng như đều đặn, quen thuộc, nhưng không bao giờ là dễ dàng.

Người đi biển hiểu rõ hơn ai hết rằng đại dương chưa từng hiền hòa một cách tuyệt đối. Trước mỗi chuyến xuất phát, thuyền viên phải theo dõi sát sao từng chuyển động của thời tiết, cân nhắc thời điểm ra khơi. Chỉ một thay đổi nhỏ của gió, của áp thấp xa xôi, cũng có thể khiến chuyến đi kéo dài thêm nhiều ngày.

Những hải trình đầy ắp yêu thương từ đất liền ra đảo xa- Ảnh 2.

Theo máy trưởng Phạm Duy Kiên, công việc tiếp tế vật tư, hàng hóa tới các trạm đèn biển không quá nhiều khó khăn về công việc, chỉ áp lực khi có các tình huống đột xuất.

Máy trưởng Phạm Duy Kiên - người từng nhiều năm tiếp tế cho các trạm đèn biển tại quần đảo Trường Sa - vẫn còn nhớ như in những chuyến đi vật lộn giữa sóng dữ.

Anh kể, có những ngày sóng lừng cao quá mạn tàu, con tàu chồm lên rồi hụp xuống như bị nhấn chìm giữa đại dương. Ca nô của anh em trạm đèn ra nhận hàng bị xô đập liên hồi, không cách nào áp sát mạn tàu.

"Có lúc, để bảo đảm an toàn, anh em trên tàu phải buộc chặt hàng vào dây rồi ném xuống biển. Phía dưới ca nô sẽ tìm cách vớt lên. Mỗi lần như vậy, việc tiếp nhận hàng kéo dài trong nỗi hồi hộp và hiểm nguy," anh Kiên bùi ngùi nhớ lại.

Giữa biển khơi, con người nhỏ bé hơn bao giờ hết. Nhưng chính trong sự nhỏ bé ấy, tinh thần trách nhiệm lại lớn lao lạ thường.

Mỗi thao tác buộc dây, mỗi lần điều khiển cần cẩu, mỗi bước di chuyển trên boong tàu trơn trượt đều đòi hỏi sự chính xác gần như tuyệt đối. Chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể gây nguy hiểm cho cả hai phía.

Biển động không chỉ gây khó khăn cho việc cấp phát hàng hóa. Những cơn say sóng kéo dài khiến nhiều thuyền viên mệt lả. Có người vừa nôn nao vừa phải bám chặt lan can để giữ thăng bằng. Thế nhưng, không ai than vãn. Bởi họ hiểu, nơi đầu sóng kia, đồng đội của mình đang chờ.

Và rồi, khi những thùng nhiên liệu được chuyển xuống an toàn, khi những gói quà Tết được trao tận tay anh em nơi trạm đèn, mọi mệt mỏi dường như tan biến.

Nụ cười giữa gió biển lồng lộng chính là phần thưởng lớn nhất. Đó không đơn thuần là sự hoàn thành nhiệm vụ, mà là cảm giác được nối dài một mạch sống từ đất liền ra đảo xa.

Không chỉ vận chuyển hàng hóa, mỗi chuyến đi còn mang sứ mệnh đặc biệt: đo đạc, kiểm tra tầm hiệu lực của các ngọn đèn biển trong mọi điều kiện thời tiết.

Những hôm sương mù dày đặc, tầm nhìn chỉ còn vài trăm mét, con tàu vẫn kiên nhẫn rẽ sóng, ghi nhận từng thông số. Bởi mỗi ánh đèn biển là một lời chỉ dẫn thầm lặng, giúp hàng ngàn con tàu khác tìm về bến an toàn. Đằng sau ánh sáng ấy là biết bao con người đang âm thầm cống hiến.

Những hải trình đầy ắp yêu thương từ đất liền ra đảo xa- Ảnh 3.

Với thuyền trưởng Lưu Văn Điệp và các thuyền viên, tàu là nhà, biển cả là quê hương.

Tết trên boong tàu, mùa xuân neo lại giữa trùng khơi lộng gió

Nếu ngoài khơi là những ngày đối mặt với sóng gió, thì những ngày neo bến cuối năm lại mang một nhịp điệu khác - rộn ràng mà lặng lẽ.

Thuyền trưởng Lưu Văn Điệp chia sẻ rằng, mỗi tháng tàu chỉ thực hiện một chuyến tiếp tế, phần lớn thời gian còn lại neo mình tại cảng.

Nhưng "neo bến" không có nghĩa là nghỉ ngơi hoàn toàn. Công tác an toàn vẫn được đặt lên hàng đầu. Các thuyền viên thay phiên trực canh, luôn trong tâm thế sẵn sàng ứng phó với bất kỳ sự cố nào ngoài luồng hàng hải.

Với họ, "tàu là nhà, biển cả là quê hương" không phải là lời ví von cho đẹp. Đó là thực tế đã ăn sâu vào cuộc sống. Nhiều người đã quen với việc đón Tết xa gia đình đến mức trở thành thói quen.

Giữa không gian chỉ có tiếng sóng và hơi muối mằn mặn, những người đàn ông vốn quen tay máy móc bỗng trở nên khéo léo lạ thường.

Họ cùng nhau đi chợ, tự tay chọn từng bó rau, miếng thịt. Họ gói bánh chưng trên boong tàu, buộc lạt thật chặt, canh nồi bánh suốt đêm trong tiếng cười râm ran. Một mâm cỗ Tết được bày biện trang trọng trong khoang tàu nhỏ hẹp, hương trầm quyện cùng mùi biển.

Lời khấn đầu năm không cầu gì lớn lao, chỉ mong mưa thuận gió hòa, sóng yên biển lặng, để những chuyến đi luôn "đi đến nơi, về đến chốn".

Thế nhưng, sau nụ cười vẫn có những khoảng lặng.

Máy trưởng Phạm Duy Kiên thừa nhận, dù đã quen với nhịp sống lênh đênh, anh vẫn không tránh khỏi những phút chạnh lòng khi giao thừa đến.

Trong khi ngoài kia, phố thị rực rỡ ánh đèn và pháo hoa, thì nơi cầu cảng, con tàu nằm lặng lẽ giữa bóng tối. Anh nhớ khoảnh khắc vợ con quây quần bên mâm cơm, nhớ tiếng trẻ con chúc Tết, nhớ cái nắm tay ấm áp đầu năm.

Ban chỉ huy tàu luôn cố gắng sắp xếp để những ai có nhà gần có thể tranh thủ về thăm gia đình. Với những thuyền viên ở xa, việc trở về chỉ trong vài giờ là điều không thể. Họ chia nhau ca trực để mỗi người đều có cơ hội ghé qua nhà nếu điều kiện cho phép.

Cuộc sống sinh hoạt trên tàu đủ đầy, không thiếu thốn vật chất. Chỉ có nỗi nhớ là đôi khi không thể khỏa lấp.

Nhưng chính trong những thiệt thòi ấy, tình đồng đội lại trở nên bền chặt hơn bao giờ hết. Họ gọi nhau là "anh em" không chỉ vì cùng công tác, mà vì đã cùng nhau vượt qua những cơn sóng dữ, cùng chia sẻ từng bữa cơm, từng khoảnh khắc giao thừa nơi cầu cảng vắng.

Mùa xuân năm nay lại về trên con tàu Bạch Long Vĩ với sắc đỏ rực rỡ treo dọc lan can, như những đóa hoa phượng nở giữa cảng biển.

Trên boong tàu, các thuyền viên vẫn miệt mài bảo dưỡng máy móc, kiểm tra từng chi tiết nhỏ. Họ hiểu rằng, sau những ngày Tết ngắn ngủi, con tàu sẽ lại vươn khơi, mang theo nhiên liệu, vật tư và cả mùa xuân từ đất liền ra những trạm đèn biển xa xôi.

Ở nơi đầu sóng ấy, ánh đèn vẫn đều đặn tỏa sáng mỗi đêm. Ít ai biết rằng để giữ cho ngọn đèn không bao giờ tắt, đã có biết bao con người lặng thầm cống hiến. Những chuyến tàu tiếp tế không chỉ chuyên chở hàng hóa, mà còn chuyên chở niềm tin, trách nhiệm và tình yêu biển đảo.

Giữa bao bộn bề của cuộc sống hiện đại, câu chuyện về những người thủy thủ tàu Bạch Long Vĩ nhắc ta nhớ rằng vẫn có những mùa xuân bắt đầu từ sự hy sinh thầm lặng. Họ chấp nhận xa gia đình để giữ cho ánh đèn biển luôn rực sáng để mỗi con tàu ngoài khơi có thể tìm thấy đường về.

Và có lẽ, chính trong những hải trình gian nan ấy, vẻ đẹp nhân văn nhất của biển cả được soi tỏ: vẻ đẹp của những con người lặng lẽ, kiên cường, mang theo hơi ấm đất liền ra giữa trùng khơi, để mùa xuân không bao giờ vắng mặt nơi đầu sóng.

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.